Ngày hiến chương nhà giáo Việt Nam – Nhớ ân thầy

Trong không khí thân mật, trầm lắng, xen lẫn một chút bồi hồi khi gặp lại những người lái đò năm xưa – Giáo sư Hòang Như Mai, GS. Mai Trần Ngọc Tiến, GS. Nguyễn Khuê, GS. Phan Lạc Tuyên, GS. Trần Phương Lan, GS.Nguyễn KHắc Thuần, GS. Trương Quang Dũng, GS. Trần Tuấn Mẫn … , Đại đức Thích Nguyên Pháp, Đại Đức Thích Tâm Hoa, Đại đức Thích Long Bình thay mặt Tăng Ni tòan khóa chúc lành và tặng hoa đến các thầy cô – những người đã gắn liền với sự nghiệp giáo dục Tăng Ni sinh tại Học Viện Phật học Việt Nam – TP.HCM nói riêng và các trường đại học trong cả nước nói chung.

Hình ảnh giáo sư Hòang Như Mai đứng đợi Tăng Ni trước ngõ từ rất sớm, rồi giáo sư Nguyễn Khuê dù không được khỏe nhưng vẫn tiếp huynh đệ bằng nụ cười và giọng nói trầm của những giờ Hán Văn thuở nào, còn Giáo sư Nguyễn Hữu Tài ôn lại bài cũ và bắt nhịp vỗ tay cho Tăng Ni cùng cất cao ca khúc tiếng Hoa nhịp nhàng giống như cái thời còn ở giảng đường đại học… làm chúng tôi nhớ quây quất đến hình ảnh chiếc charly và cái dáng ốm gầy của giáo sư Minh Chi – thầy không còn nữa.

Ngồi trong một không gian rất riêng – một góc yên tĩnh tại tư gia, được nghe lại thầy cô kể lạinhững câu chuyện ngày xưa đứng lớp dạy các Sư, chúng tôi mới biết hết tình cảm của các Thầy cô đã dành cho học Tăng, học Ni biết dường nào – vừa kính phục, vừa yêu thương. Nhìn mái tóc bạc mới biết các thầy đã đi qua gần hết hai phần ba cuộc đời, có thầy đã về hưu không còn đứng lớp, song “bụi phấn vẫn còn vương” trên mái tóc ấy như mới ngày hôm qua, của nghiệp cầm phấn và viết trao tặng tri thức cho các học trò thân yêu.

Đối với nghĩa tôn sư, ngòai những người thầy trong chốn thiền môn, Tăng Ni sinh vẫn còn có những người thầy đáng quý mà chúng tôi đến viếng thăm hôm nay. Nghĩa tình và công ơn ấy rất khó nói hết bằng lời. Dù saunày du hóa nơi nao, cái chữ, cái hạnh, cái công đức của các thầy không hề phai nhạt trong đời người tu sĩ.

Ai cũng một lần đi qua con đò tri thức mênh mông nơi các giảng đường, xin hãy một lần quay về niệm ân với người lái đò tận tụy, bởi họ đã âm thầm lặng lẽ với công việc, chấp cánh ước mơ cho vô số chuyến đò sang sông. Cho dù, chúng ta – những người lữ khách ra đi chẳng quay lại bao giờ.

Một số hình ảnh :

Giáo sư Hòang Như Mai và Tăng Ni Sinh

Giáo Sư Trần Tuấn Mẫn

Giáo sư Mai Trần Ngọc Tiến

Giáo sư Phan Lạc Tuyên

Giáo sư Nguyễn Khắc Thuần

 

 

 

 

 

 

 

 

4 Bình luận

  1. Tuyệt vời huynh đệ tỷ muội nhà mình!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *